Từ tờ báo “cướp – giết – hiếp”…

Thời trước, khi Internet còn chưa phổ biến thì báo An ninh Thủ đô là một trong những tờ báo giấy bán chạy nhất. Tôi nhớ những buổi chiều (thứ 3 thì phải) có dịp đi qua đường sắt khu vực Trần Quý Cáp, những người đi bán báo dạo chen nhau lấy báo sớm từ người “đổ mối” rồi nhanh nhanh chóng chóng ba chân bốn cẳng tỏa đi mọi ngóc ngách của đường phố Hà Nội để là người bán nhanh hơn người khác. Thời ấy, dân HN rất “mê” những bài viết về các vụ phá án ly kỳ của lực lượng an ninh và báo này còn chưa bị gắn danh là tờ báo “cướp-giết-hiếp”.

Bây giờ, trước sự tiến bộ của công nghệ cùng với sự ra đời của báo mạng, tờ báo đăng các vụ “cướp-giết-hiếp” không còn giữ vị thế độc tôn nữa. Sự nảy nở của hàng chục, hàng trăm trang báo mạng khiến độc giả no nê với các loại thông tin. Để thu hút chèo kéo độc giả cuốn hút vào website của mình, một số tờ báo từng có khoảng thời gian dài giữ được sự tôn trọng của độc giả cũng buộc phải cuốn theo cơn lốc của thị trường, khoác thêm tấm áo “lá cải” cho hợp thời cuộc. Những sự kiện giải trí, những câu nói hớ hênh, những pha lộ hàng đều không thoát khỏi con mắt soi mói của giới “phóng tinh viên”. Chỉ cần một câu nói, một tấm ảnh, thậm chí một lời “chém gió” bâng quơ trên các mạng xã hội cũng đủ các “tay bút” phóng tác thành một bài viết có yếu tố ly kỳ theo kiểu “sốc” nhằm thu hút người đọc. “Page view” tăng, đồng nghĩa thứ hạng của website đó sẽ lên và tất nhiên báo đó sẽ kiếm bộn nhờ thu hút được nhiều quảng cáo. Từ ngày khai sinh,  báo chí cách mạng Việt Nam vẫn theo tôn chỉ cao cả duy nhất: “tôn trọng sự thật” nhưng nhiều báo mạng bám sát, bóc trần “sự thật” theo cách không thể trần trụi hơn. Hãy thử dạo qua mục Đọc nhiều nhất trên các báo mạng hàng ngày, bạn sẽ thấy ngay hơn một nửa liên quan tới “cướp-giết-hiếp”.

 

Bao mang hiep dam tap the

Đến báo mạng của Sở Tư pháp cũng không...cưỡng nổi phải copy (ảnh chụp từ google cache)

Gần đây có 2 “case study”  của giới báo mạng khiến tất cả phải lắc đầu chào thua về “bộ óc”  của những người mang danh nhà báo: ”Con diễn viên TNA lộ quần chip” & “Trước khi gây án, sát thủ Luyện ăn…mỳ tôm”. Một bài bộc lộ rõ sự suy đồi đạo đức của người viết còn bài kia dường như cho độc giả thấy rằng 4 năm đào tạo ở trường ĐH của các nhà báo rẻ rúng chẳng khác gì một…gói mỳ tôm. Chưa bao giờ, viết báo lại là một công việc đơn giản, dễ dàng như thế. Để minh họa cho “tài năng” của báo mạng, các cư dân mạng còn truyền tay nhau về cách khai triển đề tài như thế nào với câu chuyện Chí Phèo – Thị Nở với hàng chục cách giật tít khác nhau.

…Đến “hiếp dâm tập thể”

Xu hướng “cải hóa” báo chí chẳng những không có dấu hiệu thuyên giảm mà ngày càng gia tăng cả về tần suất và mức độ “sốc”. Không cần biết độc giả có khó chịu hay không, bất chấp khái niệm bảo vệ nhân phẩm phụ nữ và trẻ em, báo mạng sẵn sàng tương ngay một hình phụ nữ bị nhục hình đang phải nằm chổng mông để câu khách. Thậm chí, những vụ án thương tâm liên quan tới trẻ em cũng không tha. Trong vòng 1 tuần, có tới 3 báo đặt những cái tít rất…xã hội đen: “Hiếp dâm tập thể thiếu nữ đang chơi trước cửa nhà“, “Nữ sinh trường y bị hiếp dâm tập thể“, “Uống rượu, gọi trẻ em vào hiếp dâm tập thể“. Chắc chắn một nhà báo chân chính, một người biên tập có lương tâm sẽ không đặt cái tiêu đề man rợ như vậy. Chẳng những không chung tay loại bỏ tội ác xấu xa ra khỏi xã hội, mà báo mạng còn gián tiếp kích động cho các hành vi bạo lực.

Mới nhất, giới báo mạng lại vứt bỏ các nghiệp vụ cần thiết để nhanh nhảu đưa tin về vụ “Tấn công CSGT bằng dao chọc tiết lợn” chỉ vì một bức ảnh được một người vui tính nào đó upload lên mạng. Đó là bức hình chụp cảnh các diễn viên đóng minh họa cho chương trình “Tòa tuyên án” của kênh VTV6 với chủ đề “Vào rượu bia, ra… tai nạn” (xem clip). Tất nhiên vụ việc xảy ra chỉ có trên TV, không có thật nhưng các báo mạng lại đưa tin theo kiểu rất bí mật & nguy hiểm: không rõ danh tính, địa điểm và thường thòng một câu quen thuộc để mời độc giả quay trở lại…hóng: “chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin tới bạn đọc sớm nhất về vụ việc”. Những bài viết “nghe hơi nồi chõ” như thế này vô tình gieo rắc nỗi bất an trong dân chúng.

Một lần nữa, báo mạng bị dính phải “vố” quá đau chỉ vì bức ảnh vu vơ của một bạn trẻ nào đó. Hẳn nhiều người còn chưa quên vụ việc nhiếp ảnh gia NaSon bị một tờ báo “ăn cắp” ảnh vợ của nhà báo Nguyễn Việt Chiến của anh để minh họa cho bài viết về sự thác loạn ăn chơi của giới trẻ. NaSon không giấu nổi sự tức giận gọi đây là sự cẩu thả và ngu xuẩn của báo mạng. Trở lại vụ “dao chọc tiết lợn”, các báo mạng đã âm thầm xóa bài mà không có một lời xin lỗi dành cho độc giả. Dường như, độc giả chưa và sẽ không bao giờ được coi là thượng đế trong lĩnh vực thông tin. Đến bao giờ thì báo mạng mới hết trò ngu xuẩn, phi đạo đức? Bao giờ báo mạng mới thôi “hiếp dâm tập thể” độc giả?

Đến hẹn lại lên, giống như những kỳ SEA Games trước đây, SEA Games 26 lần này tại Jakarta (Indonesia) diễn ra giữa muôn vàn lời ì xèo và tranh cãi. Không phải đợi đến khi giải diễn ra thì mới có những tranh cãi xảy ra. Ngay từ khi “họp trù bị” các môn thi đấu, đại diện các liên đoàn thể thao đã phải ngồi nhóm họp cùng với BTC để điều đình số môn, số bộ huy chương. Luật qui định nước chủ nhà có thể bổ sung môn thể thao dân tộc để quảng bá hình ảnh đã ngày càng bị lợi dụng một cách méo mó. Các nước chủ nhà tiến cử nhiều môn mà cái tên mới chỉ được nghe qua lần đầu trong khi cố gắng “dìm” những môn là lợi thế của các quốc gia khác. Tất nhiên, chẳng bên nào chịu thiệt nên sinh ra trò “hiệp thương”: anh đưa vào môn này, nhưng phải giữ lại cho tôi môn kia hoặc không được giảm bớt số bộ huy chương mà tôi có lợi thế.

Chả thế mà nhiều tình huống dở khóc dở cưởi diễn ra: 4 nước thông qua là đã có thể tranh bộ huy chương và chủ nhà nắm chắc HCV trong tay còn việc để có HC đồng có lẽ không quá khó. Đá cầu, bi sắt, võ gậy rồi đến đánh…tá lả – những môn thể thao được tỏa sáng 1 lần rồi vụt tắt chỉ sau 1 kỳ SEA Games. Nhiều cầu thủ bóng đá nữ khóc ròng vì kỳ SEA Games này Indo không đưa vào. Mất SEA Games là mất đi cơ hội để kiếm “vàng” (theo đúng nghĩa đen bởi đây là cơ hội không nhiều để các VĐV nữ cải thiện thu nhập nhờ tiền thưởng).

Hiệp thương đã vậy, các bên lúc thi đấu  cũng lắm điều tréo ngoe không kém. Thôi thì đủ kiểu để chủ nhà có thể gây sức ép và ức chế cho các vị khách: thi đấu giờ trái khoáy, di chuyển xa, câu giờ, khán giả hò hét ầm ĩ mất tập trung (thậm chí còn la ó trong lễ chào cờ). Những tính toán của các nhà chuyên môn ngoài ý nghĩa chiến thuật còn bị chi phối cả ý nghĩa…chính trị. Chẳng hạn, cờ vua Việt Nam cực mạnh ở ĐNA mà lần trước đã ẵm trọn vẹn cả 8 bộ HCV. Không muốn mang tiếng “ăn dày” nên Việt Nam chủ động rút lui ở 1,2 nội dung nhằm …khuyến khích đội bạn. Trước đây, để phát triển Whusu và vận động đưa vào chương trình Olympic, Trung quốc cũng đã không ít lần phải nhường cho các quốc gia khác một ít “vàng” để gây dựng cộng đồng mạnh mẽ.

Không rõ từ lúc khởi thủy, SEA Games có đi theo tôn chỉ mục đích cao đẹp của Olympic hay không còn hiện tại SEA Games đang ngày càng méo mó vì cuộc đua thành tích không có hồi kết. Vụ tiêu biểu mới nhất cho sự bê bối của SEA Games 26 là vụ scandal trắng trợn của trọng tài người Singapore trong trận CK Pencak Silat giữa Indo và Thái. VĐV của chủ nhà giở đủ mọi chiêu trò để chờ hết giờ. Điều ngạc nhiên là anh này vẫn được nhận HCV nhờ trọng tài giúp sức.

Nếu mỗi quốc gia không tự làm gương mà mải chạy theo căn bệnh thành tích thì SEA Games sẽ mãi vẫn là ao làng chôn vùi những tài năng thể thao của cộng đồng các quốc gia ĐNA. Thậm chí, mục tiêu cao cả “Đoàn kết & Phát triển” (United & Rising) sẽ bị hiệu ứng ngược khi các “anh em” dưới mái nhà chung ASEAN nghi ngờ tư cách của nhau, còn người ngoài chỉ biết lắc đầu trước các chiêu trò lạ đời của một “vùng trũng”.

Truyện 100 chữ

Posted: 21/11/2011 in Vớ vẩn

Thời sinh viên, gã và hắn kết thân với nhau bởi bản tính khí khái, rộng lượng. Hai thằng không thiếu những lần chém gió về các dự định. Hắn lớn tiếng: “Sau này đi làm nếu có trót tham ô thì phải tham ô tiền tỷ mới bõ công, vài đồng bạc thì rẻ mạt quá”, gã cũng thấy thế. Bẵng đi vài năm sau, hắn có công việc phải vay tiền gã rồi hẹn lần khất mãi không trả, không hẳn vì hết tiền. Gã hoài nghi liệu tính rộng lượng của con người có bị hẹp dần theo thời gian không…

Dạo này thấy cánh báo chí đồng loạt tổng tấn công tật nói ngọng, nhất là ở phía Bắc với lỗi phát âm “l” & “n”. Thôi thì đủ kiểu từ việc nêu gương điển hình ông nọ bà kia quan chức mà vẫn sang sảng “lâng cao ný nuận thực tiễn”, “hãy bầu chọn vho vịnh Hạ Nong”… trên sóng đài truyền hình quốc gia, cho đến việc nâng tầm hệ quả của nó lên tới mức: “Lói ngọng không xứng là công dân Thủ đô”… Chao ôi, liệu có phải được làm con dân của thủ đô thì là ở một đẳng cấp khác so với những người ở các tỉnh/thành phố khác hay không? Nam Định, Bắc Ninh, Quảng Ninh, Hà Tây (cũ) đều mắc tật nói ngọng. Người nói ngọng chỉ chữa được khi ở trong môi trường tốt. Em tôi sau một thời gian sinh sống & học tập ở “vùng chuẩn” của quốc gia, khi trở về trong môi trường ngọng đặc sệt vẫn bị tái phát tật nói ngọng.

Tôi nghĩ lỗi nói ngọng này rất khỏ dẹp, một khi các cán bộ lãnh đạo, những nhà sư phạm còn nói ngọng và sai chính tả đầy ra, kể cả các “nhà báo” cứ vỗ ngực tự tin vào vốn ngôn ngữ tiếng Việt của mình.

Ảnh chụp màn hình một phần bài viết ở VTC News: http://goo.gl/RXsPt

Xem 2 hình cuối: “giầy”, “mầu”

VTC News day khon chua noi ngong

Dạy khôn là thế này đây:

- Phép thắng lợi tinh thần vô cùng lớn lao, làm xua tan đi nỗi lo âu về tình hình kinh tế lạm phát

- Chúng ta học được cách chiến thắng bằng lực lượng quần chúng hùng hậu, đừng mơ có kỳ quan nếu dân số quá ít (Ăng Co Vát của Campuchia bị loại là 1 ví dụ), hay nói cách khác ỷ đông hiếp ít

- Lại học được 1 điều cũ: Thứ gì không mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng rất nhiều tiền

- Phong trào “mẹ hát con khen hay” ở Việt Nam xứng đáng được trình lên UNESCO xét duyệt làm di sản tinh thần

- Kỷ lục 3 tuổi của Thánh Gióng giúp nước đã bị phá vỡ bởi cháu ngoại của ông Bộ trưởng Văn – Thể – Du mới 5 tháng: nhắn tin bầu chọn cho vịnh Hạ Long

- Không cần phải làm cuộc tổng điều tra, qua đây chúng ta cũng biết được tỉ lệ dùng dtdd trong dân cao đến như thế nào

- Các vùng sâu vùng xa có điều kiện tiếp cận sử dụng máy tính và Internet nhờ…vịnh Hạ Long

- Tinh thần “vì tương lai con em chúng ta, mặc…cha con em chúng nó” được thể hiện rõ ở điểm: chọn vu vơ 6 địa danh khác không cần tìm hiểu & tất nhiên phải chọn vịnh Hạ Long cho dù bạn có thể chưa và sẽ chẳng bao giờ có cơ hội đặt chân tới.

- Nếu Vinashin không “chìm” mang theo 80.000 tỷ thì Phong Nha Kẻ Bàng, Fansipan có lẽ cũng đã là những kỳ quan thiên nhiên mới rồi

- Kỷ lục số người cùng cầm dtdd tại 1 thời điểm nhiều nhất (sao không đăng ký Guiness nhỉ?)

- Nâng cao tinh thần yêu nước, tự hào dân tộc. Không bầu chọn là…không yêu nước!

 

Tự hào quá Việt Nam Tổ quốc ta ơi!

Bonus:

Biển hát chiều nay

Chiều biên giới

Sài Gòn và Hà Nội

Posted: 02/11/2011 in Nhảm

Sài Gòn đã để lại trong tôi nhiều nỗi nhớ khi xa. Một Sài Gòn hiện đại, năng động và văn minh. Một Sài Gòn chan hòa ánh nắng nhưng cũng có thể mưa bất chợt bất cứ lúc nào. Một Sài Gòn đông đúc nhộn nhịp nhưng không xô bồ, bát nháo. Một Sài Gòn với rất nhiều hàng quán vỉa hè…Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi…

Với tôi, Hà Nội & Sài Gòn thực sự có nhiều điểm khác biệt. Bạn có đồng ý với tôi không?

Nhà hàng

Sài Gòn: Không có khăn giấy, chỉ khăn ướt & tất nhiên phải trả tiền

Hà Nội: Khăn giấy “đa năng”, chất lượng vệ sinh trên trời

Gửi xe

Hà Nội: Tại các nhà hàng, quán cafe, khách được trông xe miễn phí

Sài Gòn: 1000d – 2000d – 3000d – Anh chị cho bao nhiêu thì cho (?!)

Beer

Hà Nội: Uống hết đá thì thôi, cần thì ới

Sài Gòn: Đá chưa bốc hơi được 1 nửa, để em thay viên mới cho anh

Phở

Hà Nội: Không có rau sống và có quẩy ở khắp các quán

Sài Gòn: Phở có vị ngọt & 1 rổ rau sống to đùng (húng, mùi tàu, giá…), không quẩy

Giao thông

Sài Gòn: Hơn 96% người đi xe máy ra đường đội mũ bảo hiểm, bất kể người đó đi xe Cub 50 hay @, SH

Hà Nội: Hơn…69% số người đi xe máy có đội mũ, tỉ lệ này còn thấp nữa với với đối tượng thanh niên “sành điệu” đi xe hàng hiệu

Hà Nội: khoảng cách trên 5km là xa

Sài Gòn: 10km là quá…gần

Hà Nội: Không có khái niệm “bùng binh”, chỉ có 1,2 cái ngã năm

Sài Gòn: Trời ơi bùng binh, một đặc điểm rất đặc trưng của Sài Gòn, kèm theo đó các tượng đài ở tim bùng binh

Sài Gòn: Được rẽ phải bất cứ chỗ nào, trừ những nơi cấm (có không ta?)

Hà Nội: Được rẽ phải bất cứ chỗ nào nếu có biển cho rẽ, còn không cẩn thận…anh hùng Núp ;-)

Hà Nội: Địa chỉ ở phố nào? số mấy?

Sài Gòn: Địa chỉ ở đường nào? quận mấy? phường nào? số mấy? @.@ Cẩn thận đường 1 chiều dài cả chục km

Hồ

Hà Nội: có rất nhiều hồ & ngày càng bị thu hẹp

Sài Gòn: Rất ít, Đệ nhất Hồ con rùa bé bằng cái bàn tay

Cầu

Sài Gòn: Cầu trong thành phố (nối các quận)

Hà Nội: Cả…phố ở trên cầu

Công viên

Sài Gòn: Mở hết cỡ, dân tình vào ngồi đọc sách, chuyện trò thoải mái free

Hà Nội: Kín cổng cao tường, bán vé

Cafe

Hà Nội: Cafe đá: ly nhỏ kèm 1,2 viên đá

Sài Gòn: Cốc bự, 70% là đá & 1 ống hút kèm 1 ấm nhôm đựng nước trà (free). Uống cafe thì đổ trà vào

Phục vụ:

Hà Nội: Nhận ly cafe xong, phục vụ nguẩy mông đi mất, lại phải cất công “nài nỉ” thêm cốc nước lọc

Sài Gòn: Anh uống trà vơi đến đâu, em rót trà lấp đầy đến đó. Khách ngồi 1 mình, nhân viên quán có thể ngồi cạnh cho…đỡ buồn

Báo

Hà Nội: Cụ già đọc báo Người đại biểu nhân dân, Hà Nội Mới; thanh niên đọc Báo bóng đá, báo…đang yêu, có dập ghim

Sài Gòn: Thanh niên già trẻ đọc Thanh niên, Tuổi trẻ, không dập ghim với báo khổ to

Giải khát vỉa hè

Hà Nội: trà mạn (nóng, đá), cafe, trà chanh v.v…

Sài Gòn: cafe, nước ngọt, nước tăng lực & trà nhạt

Đám ma

Sài Gòn: Nhạc xập xình đưa tiễn người lìa trần vui vẻ

Hà Nội: phường bát âm phục vụ

Đám cưới

Sài Gòn: Mời 17h, đến 19h, xúng xính đồ như đi dự dạ hội

Hà Nội: Ăn cơm bụi giá cao nhanh chóng rồi…hết trách nhiệm, nhớ bỏ phong bì.

Bán hàng

Hà Nội: tránh xa các cửa hàng mùng 1 đầu tháng, sáng đầu ngày

Sài Gòn: Xem thoải mái đi các cô các chú

Hàng rong

Hà Nội: Dứa 10.000/1kg

Sài Gòn: Thơm 5.000/1/2 kg, bao ăn

Thuốc lá

Hà Nội: Vina, Thăng Long

Sài Gòn: Mèo đen, Marl…

Đoạn dưới đây đã được lưu truyền trên mạng từ lâu:

Ăn mặc

Ở HàNội, bạn dễ dàng thấy các byác xe ôm mặc đồ vest, giày bóng loáng đứng chờ khách bên Bờ Hồ!
Đến SàiGòn, bạn hoàn toàn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng đi vào một khách sạn sang trọng!

Hình thức

Ở HàNội, cho dù trong túi bạn không có tiền nhưng ra đường vẫn muốn “xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần, đầu tóc bóng loáng”!
Đến SàiGòn bạn sẽ thấy nhiều người đi xe 67 của bảo tàng, điện thoại đời đầu, áo phông cũ, nhưng nếu ai hỏi tiền sẽ trả lời: “Cần nhiêu?”.

Giao thông

Ở HàNội, nhiều xe máy lấn phần xe hơi, nhưng luôn phải quan sát phía sau nếu muốn dừng lại khi đèn đỏ!
Đến SàiGòn, bạn có thể thấy người ta vượt đèn đỏ, nhưng không ai dám đi vào phần đường của xe hơi!

Gọi điện ngoài đường
Ở HàNội, bạn có thể đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại “cho cả thế giới biết bạn là ai”!
Đến SàiGòn, bạn hãy dắt xe lên vỉa hè nói chuyện nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn “cuốn theo chiều gió”!

Cơn mưa

Mưa HàNội giống như tính tình các cô gái HàNội, âm ỉ dai dẳng và làm cho bạn nhớ mãi!
Những cơn mưa SàiGòn giống tính tình của các cô gái SàiGòn, đỏng đảnh nhưng mau quên!

Con gái

Con gái HàNội, da trắng, nói năng nhỏ nhẹ, gọi người yêu là anh yêu. Khi bạn đã yêu thì khó bỏ!
Con gái SàiGòn da rám nắng, nói năng ngọt ngào, gọi người yêu là ông xã. Khó tán nếu muốn yêu!

Hai cô gái cùng thích một món đồ

Con gái HàNội sẽ nói với bạn: “Tớ với ấy cùng mua nó nhé?”.
Con gái SàiGòn thủ thỉ: “Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác”.

Khách sạn

Ở HàNội, khi dừng xe trước cửa khách sạn, có thể bạn sẽ phải gọi rát cả cổ mà chưa thấy lễ tân đâu!
Đến SàiGòn, xe vừa dừng, xuất hiện ngay người chạy tới mở cửa và giúp bạn bê đồ vào khách sạn!

Thái độ phục vụ

Ở HàNội, chắc hẳn bạn sẽ xúc động đến lăn đùng khi thấy người phục vụ nói lời cảm ơn!
Đến SàiGòn, dần dần bạn sẽ thấy “bình thường thôi” khi cô lễ tân cúi gập người chào bạn!

Quán cà phê

Ở HàNội bạn sẽ quen mắt với quán cà phê chen chúc, hai đôi tình nhân chung một bàn!
Đến SàiGòn bạn sẽ lạ mắt khi thấy những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus!

Gọi cà phê

Ở HàNội khi bạn gọi “cà phê nâu” sẽ được cà phê sữa. Đến SàiGòn nếu gọi câu đó chủ quán sẽ mang cho cà phê đen!
Ở HàNội, nếu bạn gọi “bạch sửu” họ tưởng bạn là người Tàu! Nhưng đến SàiGòn họ sẽ mang cho bạn ly cà phê sữa!

Sau khi gọi cà phê

Ở HàNội, bạn được một cốc cà phê có ít sữa và vài cục đá lạnh nhỏ. Nếu muốn có cốc nước lọc bạn phải gọi vài lần.
Đến SàiGòn, bạn sẽ thấy cốc cà phê có sữa và đá lạnh đầy ú ụ. Cùng với đó là cốc trà đá to đùng và nước lọc đủ để tắm!

Uống Cafe

Ở HàNội thường có thói quen uống cà phê khi đi chơi vào buổi tối, hoặc trước khi… đi ngủ!
Đến SàiGòn bạn sẽ thấy thiên hạ uống cà phê có nhiều đá vào buổi sáng, và uống trước khi đi làm!

Uống bia

Ở HàNội chắc chắn gã đàn ông nào cũng quen cảnh “bia hơi, lạc rang, 9 giờ đã lên xe về”!
Đến SàiGòn bạn cần làm quen cảnh “chai lạnh xếp hàng, đá to, nồi lẩu, quá khuya mới dzìa”!

Khi có người rủ bạn ăn sáng

Ở HàNội: Hoặc là bạn đủ tiền cho hai người, hoặc là chẳng cần đồng nào!
Đến SàiGòn: Nếu bạn nhận lời đi ăn sáng cùng, ăn xong tiền ai nấy trả!

Ăn sáng

Có thể bạn quen với bát phở HàNội không thể thiếu mì chính và quẩy, được bưng ra trong khi ngón tay người phục vụ nhúng cả vào đó!
Đến SàiGòn bạn đừng ngạc nhiên khi phở phải có rau, giá và tương, được bưng ra với cái tô được đặt trên chiếc đĩa!

Chùa chiền

Chùa chiền ở HàNội khi bước chân vào là thấy lòng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa!
Đến SàiGòn bạn sẽ không quen với không gian ồn ào, không tịnh, khách đến chủ yếu là tham quan!

Đi hát Karaoke

Đi hát ở HàNội chủ yếu hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ. Hát xong quên luôn vừa hát bài gì!
Đến SàiGòn nhớ hát hay là chính vì thế phải gắng hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê một cục!

Đi sắm đồ

Ở HàNội, sáng ra bạn vào cửa hàng quần áo chọn hàng mà không mua, bạn sẽ được nghe người bán hàng văng một tràng tiếng Đan Mạch và họ còn đốt vía sau khi bạn đi!
Đến SàiGòn, không kể sáng trưa chiều tối, nắng mưa gió bão, bạn chọn thoải mái, nếu bạn không mua, người bán hàng nói: “Cám ơn anh. Lần sau lại ghé em nha”!

Ngôn ngữ

Ở HàNội, trước khi đi SàiGòn, bạn chào họ hàng: “Cháu chào cô cháu đi!”.
Từ SàiGòn, bạn về HàNội, bạn chào hàng xóm: “Con thưa dì con dzìa!”.

(st)

Chuyện chép ở 1 chuyến bay

Thông thường muốn đi lại giữa 2 đầu đất nước bằng máy bay, người Việt Nam không có nhiều sự lựa chọn: hoặc Sorry Airline hoặc Delay Airline. Gã cũng như bao người khác tặc lưỡi chọn Delay Airline vì thấy tiết kiệm được một chút. Như mọi lần, gã tới sân bay trước hơn 1 tiếng để làm thủ tục. Cô gái ở quầy thủ tục nhỏ nhẹ hỏi gã: “anh có muốn chỗ ngồi thoải mái rộng rãi, ngả lưng được ở phía đầu máy bay không? Chỉ cần thêm ít tiền thôi anh”. Với 1 gã vốn quen với chuyện lượt phượt như gã thì 2 tiếng đồng hồ trên máy bay của hãng Delay không đáng để phải bỏ thêm tiền ra. “Mình từng ngồi ô-tô liên tục gần 48h dọc Nam Bắc thì 2 tiếng đồng hồ có sau đâu”, gã nghĩ thầm rồi lịch sự từ chối ý tốt của cô gái. Sau khi làm thủ tục xong, gã thảnh thơi ngồi nhìn ngắm trai thanh gái lịch xung quanh. “Kính thưa quý khách đi trên chuyến bay mang số hiệu XX, chúng tôi rất tiếc phải đổi giờ bay muộn thêm 1 tiếng, mong quý khách thông cảm”.

Sau khi thêm 1 tiếng ngồi thiền ở sân bay, cuối cùng gã cũng được lên bầu trời. Cầm trong tay vé F gã chắc mẩm mình sẽ được ngồi sát cửa sổ. Ai dè vé của gã ở đúng hàng ghế dãy cuối cùng, gần…toilet và ghế sát cửa sổ của gã bị 2 vợ chồng đứng tuổi ngồi sát ở trong. Phần vì trời tối, phần vì ghế khá chật nên gã đành rộng lòng ngồi ghế ngoài cùng. Gã nhớ lại lần bay trước, em tiếp viên trẻ trung của hãng Sorry Airline bảo với gã rằng, thường nhà bay chọn mặt gửi vàng, chỉ những thanh niên trai tráng, mặt mũi sáng sủa mới được chọn cho những vị trí gần…cửa thoát hiểm. Không biết thực hư bao nhiêu phần trăm nhưng gã thấy rất có lý nếu có xảy ra sự cố nào đó. Không như Sorry, Delay Airline chẳng khác gì một cái chợ. Tiếp viên quẩy xe bán hàng trên lối đi hẹp, trả lại từng đồng tiền lẻ, mặc kệ một đống khách theo sau chờ vượt qua để…đi đái. Rỗi việc, gã nhẩm tính có tới gần 2/3 khách trên máy bay vào toilet. Đa’i d’ gì mà lắm thế, có 2 tiếng thôi mà, gã ngứa mắt với lũ lượt người trẩy hội để được sướng trong toilet. Bên tay trái gã, 1 thanh niên trông chín chắn đang eo éo  điện thoại từ biệt người thân lúc máy bay chuẩn bị cất cánh. Ôi có cần thiết phải đối xử như một ngày tận thế 9/11 không? Kế bên gã, đôi vợ chồng say sưa ngắm cảnh đẹp thành phố về đêm. Sau lời nhắc nhở cô chú nên thắt dây an toàn vào bị bỏ qua, gã đành tặc lưỡi mặc mẹ đời. Bật đèn, mở cuốn sách ra đọc.

Đang chìm trong đống chữ nghĩa, gã ngửi thấy mùi khói. Trời ạ, mùi hăng hắc của thuốc lá. Một người đàn ông trung niên bước từ toilet ra với vẻ mặt như vừa thoát khỏi chiếc cầu tõm bên vườn ao nhà mình. Sau một hồi mải mê bán đồ ăn uống cho khách xong, toàn bộ tiếp viên triệu tập người đàn ông đó để thẩm vấn:

- Có phải chú hút thuốc không?

Người đàn ông tuổi ngũ tuần dùng bàn tay thô ráp của mình gãi gãi lên bộ mặt khắc khổ, ngây dại không nói lên lời.

- Chú có biết hút thuốc trên máy bay nguy hiểm như thế nào không? Chú có biết chú đang đặt tính mạng của hơn 200 hành khách trên chuyến bay này vào nguy hiểm không?  Liên tiếp câu hỏi dồn dập của tiếp viên.

- Thôi cô ạ, bạn tôi đầu óc không được bình thường, người bạn đi cùng người đàn ông lên tiếng xin lỗi

- Chú có biết nếu bị phát hiện chú và cả bọn cháu sẽ bị phạt như thế nào không? Chú để tàn thuốc lá ở đâu? Nếu bạn chú không bình thường thì chú phải đi cùng chứ, cô quay sang người bạn kia.

- Cô thông cảm, ông ấy là thương binh nên đầu óc không được minh mẫn. Thẻ đây cô ạ…

Mùi nước hoa xịt phòng với đầy chất hóa học khiến gã cảm thấy ngột ngạt hơn…

 

 

1. Bộ trưởng Đinh La Thăng sau khi nhậm chức đã có nhiều hành động được cho là mạnh mẽ theo đúng tôn chỉ: “Là tư lệnh ngành, hãy cho tôi toàn quyền xử lý”. Xét trên khía cạnh nào đó, trên cương vị là người đứng đầu một Bộ vốn dĩ có cái ghế rất “nóng”, ngài Bộ trưởng đã chứng minh ông không hề nói suông khi đã trực tiếp hay gián tiếp động chạm tới lợi ích của cá nhân, lợi ích nhóm và cả lợi ích của của đa số người dân vì một đại cục tốt đẹp.

Đối với cá nhân, Bộ trưởng Đinh La Thăng ra lệnh “trảm” ngay người đứng đầu phụ trách dự án sân bay Đà Nẵng khi thị sát tốc độ “rùa bò” của công trình này. Động chạm tới lợi ích nhóm, cựu cán bộ đoàn của Tập đoàn Sông Đà ra văn bản cấm cán bộ nhân viên của Bộ chơi golf vì môn thể thao “quý sờ-tộc” này ngốn nhiều tiền bạc và thời gian của cán bộ ngành trong khi nhiều công trình còn dang dở, đình trệ. Quy mô hơn, Bộ trưởng GTVT còn đề nghị cấm lưu hành xe máy, tổng động viên dân chúng đi xe buýt, thay đổi giờ làm để giảm thiểu tình trạng lộn xộn giao thông và…xe đông tắc đường.

Tuy nhiên, 2 trong số những việc làm của Bộ trưởng Đinh La Thăng đã bị dư luận “tuýt còi” phản ứng. Việc ra văn bản cấm nhân viên chơi golf đã vượt trên cả các quy định pháp luật trong khi các xe buýt thay nhau trở thành hung thần của người dân liên tiếp trong những ngày qua. “Chỉ số bất tín nhiệm” xe buýt ngày càng tăng đến mức đáng báo động. Rõ ràng việc khuyến khích nhân dân hạn chế xe cá nhân, dùng phương tiện công cộng không thể chỉ thông qua những lời hô hào khẩu hiệu là xong. Người dân có yên tâm được không khi ngày ngày đọc tin trên báo về cảnh chen lấn, móc túi tại các bến xe buýt, cảnh nhân viên nhà xe lăng mạ, làm nhục hành khách và cảnh xe buýt gây ra những tai nạn thương tâm? Cứ đi đi rồi sẽ thành đường, câu nói để khích lệ những con người dám dấn thân hẳn Đinh Bộ trưởng thuộc nằm lòng. Nhưng đi thế nào đây khi xe buýt đáng ngại như vậy? Đi thế nào đây khi cơ sở hạ tầng dành cho chỗ đậu xe, gửi xe chưa có? Đi thế nào đây khi tiền gửi xe không ít lần bị than phiền là bị tăng giá trái quy định? Ai sẽ bảo vệ cho người dân khi họ…dấn thân?

Chứng kiến cảnh 1 thanh niên mặt thiểu não như…mất sổ gạo van nài bọn móc túi trả lại chiếc ví có rất ít tiền, nhiều độc giả chắc hẳn rất xót xa. Những hành khách trên chuyến xe buýt đó có xót xa không? Tôi đoán chắc có không ít. Nhưng phản ứng của họ và cả nhà xe chỉ là một sự im lặng bao trùm. Tuy “vô thanh” song nó lại nói lên điều đáng suy nghĩ: sự cảm thông, chia sẻ của cộng đồng đang ngày càng trở nên đắt đỏ trong thời buổi kinh tế lạm phát và sự vô cảm đang là căn bệnh đáng sợ của xã hội hiện đại. Im lặng có thể không gây ra nguy hiểm nhưng nó biểu hiện cho việc thỏa hiệp với tội ác. Ai sẽ dấn thân khi tội ác đang “lờn thuốc”? Làm thế nào để kích cầu niềm tin trong dân chúng?

2. Đề cập đến sự vô cảm, giới truyền thông đang tích cực vận động nhân dân yêu đất nước bằng hành động cụ thể gửi tin nhắn để bầu chọn Vịnh Hạ Long trở thành 1 trong 7 kỳ quan thiên nhiên Thế giới mới. Chẳng người con đất Việt nào lại không tự hào khi quê hương mình được thiên nhiên ưu đãi cho 1 kiệt tác tuyệt đẹp đến như vậy. Là người Việt Nam, lẽ nào bạn “vô cảm” với quê hương? Bạn có bầu chọn cho vịnh Hạ Long hay không? Câu trả lời: Còn tùy!

Tổ chức New 7 Wonders chỉ là một tổ chức tư nhân, chẳng có chút gì “danh chính ngôn thuận” trên Thế giới và không hề liên quan tới Tổ chức khoa học giáo dục của Liên hợp quốc UNESCO. Mọi kỳ quan, di sản trên hành tinh chúng ta chỉ được chứng thực thông qua tổ chức có uy tín nhất là UNESCO. Không phải dựa trên cảm tính, UNESCO đánh giá giá trị của các di sản dựa trên báo cáo khoa học chi tiết của các nhà nghiên cứu uy tín từ đó mới quyết định xem di sản đó có xứng danh hay không. Chả thế mà Việt Nam đã và đang phải rất nỗ lực trong việc thu thập số liệu chứng minh rồi đóng hồ sơ dầy cộp để trình lên UNESCO xét duyệt các di sản thiên nhiên, di sản vi vật thể v.v… Nhưng đối với danh hiệu “7 kỳ quan thiên nhiên thế giới mới” lần này, Việt Nam không cần phải nhọc công tìm tòi số liệu để chứng minh Vịnh Hạ Long có bao nhiêu đảo hay có những di chỉ, động thực vật gì quý hiếm, thậm chí cũng chẳng cần đề xuất các biện pháp để bảo vệ Hạ Long khỏi các tác động xấu từ môi trường, từ con người; qua đó giúp khách du lịch đến với Vịnh Hạ Long an toàn hơn, và thuyết phục họ quay trở lại với một Hạ Long xanh – sạch – đẹp.

Tất cả những gì ban vận động làm chỉ là chỉ định đại sứ,  tuyên truyền, kêu gọi mọi người lập email (nếu chưa có) rồi bầu chọn trên website của tổ chức New 7 Wonders hoặc nhắn tin theo cú pháp HL, HaLong rồi gửi tới số XYZ nào đó (mà đôi lúc còn không công khai khi nói về phí 1 tin nhắn). Rõ ràng, chẳng có cuộc thi hay cuộc bầu chọn nghiêm túc nào lại  cho phép thả sức những lá phiếu bầu chọn ảo như vậy hoặc giả nếu có thì đó cũng chỉ là danh hiệu vui là chính giống như danh hiệu hoa hậu được bầu chọn nhiều nhất qua mạng. Chúng ta sẽ khoe thế nào với bạn bè thế giới nếu Việt Nam có 30 triệu lá phiếu (tương đương …10 lần số người dùng Internet hiện nay) bầu chọn Hạ Long từ chính chúng ta? Một người có thể bẩu chọn 100 lần, 1000 lần từ tin nhắn (nếu rủng rỉnh tiền) từ các email ảo. Ai dám vỗ ngực tự hào về con số này?

Trên thế giới, nhiều quốc gia không thèm đoái hoài tới những nỗ lực hành lang của tổ chức New 7 Wonders do ông Bernard Weber đứng đầu. Tổng thống Chile Michelle Bachelet, khi đề cập đến các chạm khắc đá núi lửa khổng lồ trên Đảo Phục Sinh của Chile đã nói: “Không một ai trong chúng tôi cần đến một cuộc bỏ phiếu biết để biết rằng Đảo Phục Sinh là một tuyệt tác”. Người viết bài này chẳng thấy có gì tự hào với cách bầu chọn với cách thức “ảo tung chảo” của tổ chức N7W. Tình yêu cần phải thể hiện đúng chỗ. Tôi chắc chắn sẽ không nhắn 1 tin nào hết cho dù phí tin nhắn nghe nói chỉ khoảng 600VND. Liệu có phải tôi vô cảm không?

Vĩ thanh:

1. Tôi viết bài này không phải để tẩy chay xe buýt hay “ném đá” những gì Bộ trưởng GTVT đã và đang làm bởi tôi cũng có người thân đi xe buýt. Dĩ nhiên, tôi rất mong những người thân của tôi được an toàn khi đi trên xe buýt và…không bị móc túi hay bị nhà xe làm khó dễ. Tôi cũng như tất cả mọi người dân đều trông chờ Bộ trưởng có thể cải thiện tình trạng giao thông Việt Nam. Những thay đổi cần phải dựa trên gốc rễ của mọi vấn đề và những số liệu thống kê chính xác. Cắt đi ngọn cỏ đâu có khiến đất màu mỡ hơn. Đối với những con người tiên phong, cứ dấn thân rồi tất có đường nhưng đối với đại đa số dân chúng phải có đường người ta mới đi!

2. Tôi cũng đã từng tới Hạ Long không chỉ 1 lần và rất yêu thích cảnh vật nơi đây. Tuy nhiên, đóng góp của tôi để bảo vệ vịnh Hạ Long rất nhỏ bé đó là không vứt rác bữa bãi, đặc biệt là khi ở trên biển hay trên đảo. Còn bạn thì sao?


CafeStop

  1. Visit the newly refurbished War Remnants Museum. Housed in the former home of the US Information Service and once known as the War Crimes Museum, the War Remnants Museum offers visitors the official Vietnamese view of the Vietnam War. Nevertheless, its three floors of exhibits are well worth visiting to give you an idea of just how destructive the Vietnam War was along with the lingering effects from the use of Agent Orange. In fact and near the entrance to the museum, there will usually be several people who purportedly suffer from the effects of agent orange and you will be encouraged to donate to a fund intended to help them.
  2. Take a tour of the Reunification Hall. Formerly the home of South Vietnam’s Presidents, the Reunification Hall looks the same as it did when North Vietnamese tanks crashed through the front gates at the end of the war. On display are momentos from the war and all the trappings of power left behind by South Vietnam’s last Presidents.
  3. Eat Pho. A staple of Vietnamese cuisine, Pho is a Vietnamese noodle soup served with rice noodles and your choice of either beef or Chicken plus a whole plate of greens that you can throw into the bowl after its served to you. Pho is commonly available from street food vendors, at coffee shops and at restaurants dedicated to serving Pho.
  4. Have a “Banh Mi” Sandwich. A legacy of French rule, the “Banh Mi” (in Vietnamese, “Banh Mi” means bread) sandwich combines both French and Vietnamese ingredients to make one very tasty sandwich. Be warned though: If you order one from a street food vendor, he or she will likely use their bare and probably unwashed hands when making you your Banh Mi sandwich!
  5. Drink Coffee. Besides being one of the world’s leading coffee exporters, coffee drinking is very much a part of Vietnamese culture. In fact, no visit to Vietnam will be complete without having either a hot or iced Café Sua – strong coffee served over a thick layer of sweetened condensed milk at the bottom of the cup.
  6. Have drinks at the Rex Hotel’s rooftop bar. Once the site of the “Five O’Clock Follies” where US military offers gave their briefings about how they were winning the Vietnam War, the Rex Hotel’s rooftop bar remains a popular watering hole for expatriates and tourists alike.
  7. See a water puppet performance. Originating from the Red River delta around Hanoi water puppetry is a uniquely Vietnamese form of entertainment that is often now staged in water filled tanks inside theaters. In order to tell a story, water puppeteers stand in the water hidden behind a screen and then maneuver their puppets through the water without the use of strings to the sounds of a live musical orchestra.
  8. Do a day trip to the Cu Chi Tunnels and Cao Dai Holy See. In the backpacker district, you will find countless one day tour offerings to the Cu Chi Tunnels, which were used by the Vietcong during the war, and the Cao Dai Holy See, the colorful center of a unique home grown religion that combines both Asian and Western elements.
  9. Visit the Mekong Delta. Likewise, visitors can opt for a one day or a multi-day tour of the vast Mekong Delta where residents still live in stilt houses or on boats and shop in floating markets. There are even specialized tours for fans of Marguerite Duras’ book “The Lover” to see locations that appeared in the book and later in the movie.
  10. Rent or ride a motorbike. Finally and if you don’t find it dangerous enough just crossing a street given the millions of motorbikes in the city, why not just rent one and join them! On the other hand, you will also find someone on nearly every street corner who, for the right price, will take you to where ever you wish to go on their motorbike.

source:  The Top 10 Things to Do While Visiting Ho Chi Minh City

ĐIẾU HÀ TÂY TỈNH

Hỡi ơi !

.
Thế cục xoay vần càn khôn dời đổi, bước thịnh suy hồ dễ mấy ai hay.
Mở cửa bốn phương Nam Bắc Tây Đông, luồng gió mới thổi qua miền quê lụa.
 
Đã từng trải bao phen sóng gió, tưởng vĩnh hằng trụ thế với thời gian.
Ai ngờ đâu bèo dạt mây tan, một quyết định tiễn về miền ký ức.

Nhớ tỉnh xưa !


Sừng sững Ba Vì trấn biên cương phía Bắc, thánh Tản Viên uy ngự chốn linh thiêng.
Một rẻo Tây Nam, mây nước miên man, Hương Tích động mở một trời Phật pháp.

Dòng Đà giang độc lưu lên phương Bắc, sông Tích hiền tuôn chảy xuống miền nam.
Dòng Đáy trong kết bạn với Nhuệ giang, ôm ấp trọn cả bình nguyên trù phú.

Suối Yên mơ ngọt ngào quyến rũ, nụ cười ai ngây ngất nón ba tầm.
Tiếng ai ca vắt vẻo giữa rừng xuân, trái mơ vàng mọng căng muôn điều ước.

Chùa Tây Phương giữa một miền non nước, bao năm rồi La Hán vẫn lặng im.
Đất Bối Khê cung kính vị thành hiền, nhận liền anh chùa Trăm Gian linh ứng.

Trúc Lâm môn bàn tay ai xây dựng, Vũ Khắc Trường ngồi đó với thời gian.
Vũ Khắc Minh kế tục hóa kim cương, chùa Đậu lành trở thành miền cổ tích.

Đền Đông Quan thênh thang và cô tịch, khói hương say phơ phất bóng cửu trùng.
Tiếng đàn bay giữa Đại Lộ mênh mông, nhịp phách tiên nâng hồn người lên cõi.

Dòng Nhị Hà xôn xao sóng dội, phù sa hồng kết thành bãi Tự Nhiên.
Có ai người dội gáo nước thiêng, thăng hoa hết tình yêu và số phận.

Thấy đâu đây túp lều tranh yên ấm, trái tim vàng Chử Đồng Tử – Tiên Dung.
Sáo diều ai tha thiết giữa từng không, hay khúc hát quần tiên ngày khánh hội

Đất Đường Lâm bàn tay ai đắp đổi, đá ong xây ngôi vị của hai vua.
Dòng sữa nào nuôi dưỡng tự ngàn xưa , phủ Thường Tín sinh sáu ba tiến sĩ,

Núi sông hùng vĩ, đất anh linh vạn thuở vẫn anh linh
Thiên địa tịnh minh, đời khang thái muôn năm còn khang thái.

Lụa Hàng Vân bàn tay ai kết sợi, áng tơ mềm vấn vít đất Hà Đông
Gạo tám thơm dâng ngan ngát hương nồng, ai là người ươm gieo miền Chợ Cháy.

Vành nón xinh nghiêng nụ cười con gái, ai là người cặm cụi giữa làng Chuông.
Bàn tay ai đơm kết sợi chỉ hồng, thu muôn sắc về khung thêu Quất Động.

Cả vũ trụ bao la thơ mộng, tranh sơn mài Duyên Thái gói vào trong.
Muôn thần linh Nam – Bắc – Tây – Đông, thợ Sơn Đồng gọi về từ gỗ đá.

Ai hữu duyên xin về miền Trạch Xá, tà áo dài bay hương sắc Việt Nam.
Đất Phú Vinh chau chuốt mỗi sợi nan, kết mây tre thành diệu huyền vĩnh cửu.

Mộc Chàng Sơn đem phụng long hoa điểu, châu tuần về tô điểm cõi linh thiêng.
Tiếng thoi ai rắc ngọc đất quê hiền, khách tha hồ nhặt gom từ Phùng Xá.

Con ốc nào mang trời mây biển cả, thổi hồn vào đồ khảm làng Chuyên.
Bàn tay nào nơi Thượng Hiệp bình yên, điểm linh nhãn cho muôn loài muông thú.

Giang sơn quyến rũ!
Nhân vật tài hoa!

Muôn năm rồi theo bước ông cha, vì Thủ đô đem thân làm cửa ngõ.
Tấm lòng son trời cao còn soi tỏ, gậy Trường Sơn in dấu đất quê hương.

Chiến tranh ư, trai tráng khắp làng thôn nắm tay nhau hát bài ca Vệ quốc.
Bỏ lại sau mái tranh nghèo xơ xác, nguyện đem về cho Tổ quốc quang vinh.

Hồn bay theo cánh gió đại ngàn, sá chi thân vùi sâu ba thước đất.
Tấm bia lạnh nơi nấm mồ đóng chặt, lại mở ra cả chân lý tự do.

Hòa bình ư, lại hát khúc đưa đò, lái thuyền đời vào giữa dòng đổi mới.
Đất cha ông đã bao đời đắp đổi, nay hiến dâng cho sự nghiệp sang trang.

Dù chẳng còn đâu nữa lũy tre làng, dù sáo diều không còn nơi ca hát.
Dù thôn hương không còn đường gạch lát, dù chơi vơi giữa thế giới thương trường.

Chỉ một tấm lòng chan chứa yêu thương
Luôn đấy ắp dù vơi đầy sức sống.
Than ôi !
Núi vẫn cao, trời xanh kia vẫn rộng, mà địa đồ rơi mất chữ Hà Tây!
Đông còn đây, Đoài vẫn còn đây, mà ngơ ngác giữa phố phường Hà Nội.

Cô gái quê dịu hiền nơi bến đợi đã sang sông xao xuyến một chuyến đò.
Niềm vui kia chẳng khỏa hết âu lo, phận làm dâu mấy người hay họa phúc.

Chốn quan trường bị một phen chen chúc, còn công đường hay ké ghế ngồi chơi.
Chốn dân thôn nghe ngóng khắp mọi nơi, còn ruộng đất hay hóa thành vô sản.

Đã chao đảo mấy phen hợp tán, liệu còn không khi biến ngõ thành nhà.

Hạnh phúc chăng khi thuyền mới ghé qua, phận làm hai đã bá truyền đại chúng.
Ai bảo rằng cứ nhà cao cửa rộng, hạnh phúc hơn trong một mái tranh nghèo.
Ai bảo rằng kể cả chẳng gieo neo, khi chứng kiến người giầu kia cũng khóc.

Nhưng thôi thôi !Chân đã bước có nề chi khó nhọc, ai bảo rằng phận dưới chẳng có công.

Hồi môn kia cả mảnh đất danh hương, ai dám nói Thủ đô không nhờ cậy.

Sông Hồng dữ, có hiền hòa sông Đáy, Ba Vì thiêng nâng đỡ núi Nùng linh.
Chùa Một Cột như một đóa sen, được hái về từ Phật đài Hương Tích

Dáng ai đi trong ngàn năm thanh lịch,, tà áo nào không phải lụa Hà Đông.
Nhà ai cao ngất ngưởng giữa không trung, móng nào xây trên đất miền Hòa Lạc.

Khách viễn du không chồn chân ngơ ngác giữa bốn bề mái ngói xô nghiêng.
Tới Thủ đô có thủy bộ đôi bên, dắt hồn người vào bao miền hương sắc

“Đáo giang tùy khúc”, luôn nhớ câu “Hữu xạ tự nhiên hương”.
“Nhất phẩm thiên lươnh”, từng ghi dạ “Phúc đức tòng tại mẫu”.

Đem thân về cùng Thủ đô yêu dấu, cũng tự hào hộ đối môn đăng
Bỏ lại sau một quá khứ mênh mông, tránh sao khỏi chút niềm day dứt.

Hà Tây ơi !
Đưa Người về một miền kí ức, Quốc Hương còn “Bóng chiếc thoi đưa”

Hay đời thường sớm nắng chiều mưa, chỉ “sông Tích, sông Đà giăng lụa”

Nguyễn Khắc Hiếu như còn ngồi đâu đó, gom Tản Đà sông núi thành tên.
Ức Trai xưa vẫn sừng sững uy nghiêm, cõi tâm thượng như sao Khuê buổi sớm.

Cánh hạc trắng bay vào miền quên lãng, có ai người thổi đến một áng mây.
Chẳng thấy ai nâng chén rượu đưa cay, chỉ sương lạnh ướt đầm trên lối cỏ.

Tiễn Người đi thắp hương lòng cháy đỏ, cho tình đời bát ngát một trời thương.
Cho lời ca tràn khắp nẻo văn chương, dưng tượng đài trong trập trùng bể nhớ.

Dù ở đâu giữa đất trời muôn thuở.
Xin Người về chứng giám Hà Tây ơi !
.
Thượng hưởng !

Tháng Chín Mậu Tý
 
Phạm Việt Long